"Ồ... Hóa ra là vậy." Phong Bất Giác nhìn mấy sợi tóc vàng kẹp giữa kẽ tay, bao nhiêu nghi vấn trong khoảnh khắc này đều được giải đáp. "Từ góc nhìn chủ quan, ta vẫn là chính ta..." Hắn đưa tay ra, nhìn ống tay áo và bàn tay. Trang phục trên người chắc chắn vẫn là tạo hình Joker trong trò chơi, màu da vẫn là da vàng, khi ngước mắt lên cũng lờ mờ thấy được mái tóc đen của mình.
Hắn đưa mấy sợi tóc kia soi dưới kính lúp để quan sát: "Nhưng... nếu nhìn từ góc độ khách quan của thế giới kịch bản này, ta hẳn là một người khác. Khi tóc rời khỏi cơ thể, ta mới có thể thấy được hình dạng chân thực của nó." Hắn đặt sợi tóc lên bàn, lại lấy chiếc lược gỗ nhỏ trong túi ra, tiếp tục dùng kính lúp quan sát những sợi tóc vương lại bên trên: "Ừm... màu sắc, độ dài, chất tóc đều giống nhau."
Phong Bất Giác trầm ngâm suy nghĩ hơn một phút: "Khoan đã... Lúc kịch bản vừa bắt đầu, ta chỉ mới chải đầu hai cái. Trừ phi nhân vật này bị rụng tóc nghiêm trọng, nếu không trên lược chẳng thể nào dính nhiều tóc như vậy được." Nghĩ đến đây, hắn lại đưa tay vò đầu vài cái, lần này thoáng dùng thêm chút lực.




